Hai mẹ kèo nhà cái tối nay chung một... chồngTừ Tam Thanh, Tam Kỳ lên Trà Giác, Bắc Trà My, Quảng Nam ở với mẹ và bố dượng được ba tháng, H. có thai với... dượng. Bà N. – mẹ của H. nổi cơn ghen, đuổi H. ra khỏi nhà, bắt lên rẫy xa dựng chòi ở. Một bé gái ra đời. Không biết ông chồng thuyết phục thế nào mà bà N. lại thuận cho kèo nhà cái tối nay gái ôm kèo nhà cái tối nay về ở chung. Chín tháng sau, H. lại có thai với dượng.

Biết tôi là nhà báo, họ vồn vã kéo ghế mời ngồi, rồi vợ chồng thay nhau than phiền, rằng mấy ông làm đường hại chúng tôi, ai đời mặt đường cao hơn nhà dân, kiểu này mùa lũ năm ni chắc chắn lãnh đủ. Tôi hỏi bà vợ: "Mấy đứa kèo nhà cái tối nay chị đây à? Bảo chúng nó đứng sát vào hai vợ chồng". Bà liếc nhanh "không, ừ, à, mấy đứa kèo nhà cái tối nay đó”. Ông chồng cười rổn rảng "đứng vào nhanh lên". Tôi giương máy lên, bấm nút mà ngón tay vô cảm, bởi đầu óc cứ chằm chằm vào ba đứa trẻ. Hai trong ba đứa này phải gọi đứa kia là cậu ruột, nhưng số phận buộc tụi nó gọi là anh...

Năm 1990, bà Huỳnh Thị N. trú tại quê biển Tam Thanh, Tam Kỳ, bỏ lại bốn đứa kèo nhà cái tối nay, lên thôn 1, Trà Giác - Bắc Trà My - Quảng Nam, buôn bán. Núi rừng heo hút, sống giữa đồng bào Ca Dong, thân cô thế cô, bà kết thân với anh thanh niên dân tộc thiểu số Đinh Hồng T. để dễ làm ăn. Bà hơn T. 15 tuổi. Lúc đó T. đã có người yêu là cô Ng. Không biết bà N. có ma lực gì, mà chỉ một thời gian ngắn, T. đã quên cô bạn gái, về sống chung với bà. Trong sáu năm, hai đứa kèo nhà cái tối nay lần lượt ra đời. Năm 1996, coi bộ làm ăn dễ, bà về quê, dẫn lên đứa kèo nhà cái tối nay gái đầu là bé H., lúc đó 16 tuổi.

Anh Ng. - nguyên là trưởng công an xã Trà Giác, nói: "Mọi chuyện bậy bạ là do vợ chồng bà N. quan hệ với nhau quá lộ liễu, coi thường kèo nhà cái tối nay cái, hàng xóm còn thấy xấu hổ giùm. kèo nhà cái tối nay bé H. mới lớn, suốt ngày thấy chuyện đó, răng mà không hư được".

Lên ở với mẹ và bố dượng được ba tháng, H. có thai với dượng. Bà N. nổi cơn ghen, suốt ngày chửi bới, đuổi H. ra khỏi nhà, bắt lên rẫy xa dựng chòi ở. Một bé gái ra đời. Không biết ông chồng thuyết phục thế nào mà bà lại thuận cho kèo nhà cái tối nay gái ôm kèo nhà cái tối nay về ở chung. Chín tháng sau, H. lại có thai với dượng. Phen này bà làm căng, chửi bới suốt ngày, H. phải mang bụng chửa sang Trà Giáp nấu cơm thuê cho cánh công nhân. Đến ngày chuẩn bị sinh nở, H. quay về. Lúc đó, bà N. cũng sắp sinh. Thế là hai mẹ kèo nhà cái tối nay cùng sinh một năm.

Chị K., một người buôn bán gần đó, nói: "Bà kèo nhà cái tối nay góp ý, bà N. đâu có thèm nghe, còn chửi chúng tôi không ra gì, rằng chuyện riêng của gia đình người ta, xía vào làm chi? Chúng tôi bèn nói với kèo nhà cái tối nay bé H. rằng mi làm rứa là không được, lúc đầu nó không nghe, nhe răng cười, còn bảo rằng, ông T. thương tôi hơn thương mẹ tôi mà”. Anh Ng. kể: "Uống rượu, thằng T. nói có vẻ sung sướng, rằng có ai được như tôi không, bà lớn bà nhỏ, mà bà nhỏ thì thương hơn. Không dừng lại ở đó, H. có thai đứa thứ ba, nhưng làng xóm nói quá, nó về quê, phá, rồi lên lại. Hai mẹ kèo nhà cái tối nay cãi nhau suốt ngày. Khi đứa kèo nhà cái tối nay thứ hai được hai tuổi, H. bỏ nhà ra đi, vì bà N. bắt nó phải đi, hai mẹ kèo nhà cái tối nay không thể chung chồng, kèo nhà cái tối nay bỏ lại cho bà N. nuôi. Năm ngoái, nó quay về thăm kèo nhà cái tối nay, son phấn lòe loẹt, đổi giọng miền Nam, rồi đi biệt luôn, nghe nói có chồng trong Sài Gòn".

Bây giờ thì hai đứa kèo nhà cái tối nay của H. sống chung với cha và bà ngoại. Chị K. nói: "kèo nhà cái tối nay của kèo nhà cái tối nay H. không kêu là bà mà kêu là mẹ, bả bắt kêu như rứa, nhưng đối xử tàn tệ với tụi nó lắm, đánh đập suốt ngày như kiểu mẹ ghẻ thù kèo nhà cái tối nay chồng". Bà kèo nhà cái tối nay xóm giềng thì sợ điều khác, mấy đứa kèo nhà cái tối nay lớn lên, coi chừng sinh chuyện bậy bạ nữa, bởi họ không giáo dục kèo nhà cái tối nay, khiến chúng hay bày chơi trò người lớn.

Tôi hỏi kèo nhà cái tối nay vị lãnh đạo xã: "Chính quyền vì sao không can thiệp, giáo dục?", ông này đáp theo kiểu "đồng bào": "Nói được gì, họ thích cái bụng thì họ làm". Anh Ng. thì nói: "Khi tôi nhận chức trưởng công an, được yêu cầu giải quyết, nhưng nói thiệt là bó tay, giải quyết kiểu gì? Gạo đã thành cơm rồi, ngăn chặn sao được, vả lại, mấy đứa nhỏ nay cũng đã hơn 10 tuổi, khơi lại nỗi đau thì tội nó, nhưng nhìn vào thì thấy trái ngang quá, chịu không thấu, hơn nữa đây là vùng thiểu số, khó lắm!". Luật tục người Ca Dong nghiêm cấm việc ngoại tình, ai vi phạm sẽ bị phạt nặng, ông T. có bị phạt không? "Chẳng ai để ý, không ai nói kèo nhà cái tối nay tiếng".

Tôi ngồi trò chuyện làm ăn với ông T. và bà N. Ông 40 tuổi. Bà vừa chạm tuổi 55. Xung quanh họ, hai đứa kèo nhà cái tối nay của H. và đứa kèo nhà cái tối nay chung của họ đang cười giỡn, bảo tôi mở máy xem ảnh vừa chụp. Tụi nó cười toe toét, hồn nhiên như cây cỏ, như không hề biết là giông bão đã ập đến từ lâu. Vợ chồng bà cũng cười. Đầu óc tôi quay cuồng, nhớ chị K. kể: "Có lần hỏi bé L. kèo nhà cái tối nay của H. rằng, kèo nhà cái tối nay có nhớ mẹ không, nó bảo rất muốn gặp mẹ nhưng bố không cho, vả lại kèo nhà cái tối nay sợ mẹ N. đánh lắm".

Núi rừng heo hút, dân trí thấp, ông T. đã hành động theo bản năng, thiếu suy nghĩ của kèo nhà cái tối nay người dân tộc thiểu số không được học hành. Thế còn bà N.? Cơ sự này, bà không phải là người vô can. Rồi mai này lũ trẻ lớn lên, hiểu chuyện, mọi sự sẽ ra sao?

Theo Phụ nữ.





Báo TINTUCVIETDUC-Trang tiếng Việt nhiều người xem nhất tại Đức

- Báo điện tử tại Đức từ năm 1995 -

TIN NHANH | THỰC TẾ | TỪ NƯỚC ĐỨC