Alô. Chào kèo nhà cái.Đó là giọng nói của người Hà Nội từ đầu dây bên kia ấm áp và gần gũi lắm. kèo nhà cái nghĩ đó là anh, nhưng không biết là anh lại ở xa kèo nhà cái đến thế, tận nước Pháp.
Lần nào cũng vậy trước khi kết thúc cuộc trò chuyện kèo nhà cái đều không quên nói câu:“Hẹn gặp anh trong những giấc mơ”thay cho lời chào tạm biệt theo kiểu của kèo nhà cái dành riêng cho anh:
Anh, một người xa lạ chỉ tình cờ đọc bài viết của kèo nhà cái trên VnExpress… đã trở thành một phần nỗi nhớ trong kèo nhà cái. kèo nhà cái thấy nhớ anh, điều này thật lạ, chưa từng có tiền lệ nơi trái tim kèo nhà cái trong suốt 25 năm qua. Hơn ai hết kèo nhà cái hiểu mình hình như là… đã yêu. Nhưng mà yêu ai, lạ chưa kèo nhà cái yêu người mình chưa một lần đụng mặt, chỉ qua những email ư?
Ban đầu trò chuyện với anh qua email - thấy hay hay, thú vị vì giữa cái không gian yên tĩnh, khi mà ngày và đêm gặp nhau, bạn bè kèo nhà cái đã vào giấc nồng hết cả rồi thì anh xuất hiện bù vào khoảng trống ấy.
kèo nhà cái đã huyên thuyên đủ chuyện với anh: kèo nhà cái bảo: kèo nhà cái có sở thích lạ. Anh nói: lạ có bằng anh không. kèo nhà cái trả lời: kèo nhà cái thích ngồi một mình chỉ để được nhìn dòng người qua lại. Anh kể: những buổi chiều cuối tuần rảnh việc, anh thường ngồi trong quán café trông ra ngoài phố… cứ thế anh hoàn toàn đã thuyết phục được kèo nhà cái.
kèo nhà cái đã quá quen với việc người ta lên mạng ẩn cuộc sống thật của mình chỉ để mua vui, hay bông đùa… và kèo nhà cái cũng đã thấy nhiều những mối tình không bến đỗ ngoài kia… Nhưng lạ lắm kèo nhà cái tin anh, tin anh nên hôm nào lên mạng mà không thấy đèn anh sáng là hôm đó kèo nhà cái mất vui.
kèo nhà cái được mệnh danh là cô gái cá tính, thế nên kèo nhà cái cũng chẳng ngần ngại khi nói ra điều đang diễn ra nơi trái tim mình:“kèo nhà cái nhớ anh.”Anh bảo“Anh đã có kèo nhà cái trong trái tim mình”. Khi kèo nhà cái ngỏ ý muốn gặp anh không phải qua email nữa - Anh nói, anh sẵn sàng. Và… điện thoại kèo nhà cái reo, số thật lạ, thật dài.
Alô. Chào kèo nhà cái.Đó là giọng nói của người Hà Nội từ đầu dây bên kia ấm áp và gần gũi lắm. kèo nhà cái nghĩ đó là anh, nhưng không biết là anh lại ở xa kèo nhà cái đến thế, tận nước Pháp.
Anh làm gì bên đó - Anh làm việc. Việc gì - Gìn giữ hòa bình. Gìn giữ hòa bình? - Liên hợp Quốc mà…Từ bữa đó anh - kèo nhà cái thường xuyên trò chuyện với nhau không phải qua email nữa mà trực tiếp qua điện thoại. Việt Nam và Pháp cách nhau 5h, khi kèo nhà cái đang nấu bữa tối thì anh đã ăn trưa… Lúc nào cũng vậy khi tạm biệt anh, kèo nhà cái không quên nói câu“ Hẹn gặp anh trong những giấc mơ”thay cho lời chào. Hơn một lần kèo nhà cái không dấu nổi cảm xúc của mình,“Anh về với kèo nhà cái...”Anh nói“Anh sẽ về...”Và anh đã chiều theo ý kèo nhà cái, giờ thì… 58 ngày nữa thôi, anh sẽ về với kèo nhà cái.
kèo nhà cái hồi hộp chờ đợi đếm từng giờ, kèo nhà cái sẽ ra sân bay đón anh, kèo nhà cái sẽ được gặp anh không phải trong những giấc mơ nữa… kèo nhà cái sẽ ôm anh thật chặt cho đã đầy những yêu thương. Điều mà kèo nhà cái đã làm cùng anh trong những giấc mơ hạnh phúc. Hẹn gặp anh giữa Sài Gòn.
Tấm thời @